Đêm tân hôn, tôi chủ động đưa anh nhập cuộc, ai ngờ...

Đêm tân hôn, tôi chủ động đưa anh nhập cuộc, ai ngờ anh thú nhận một việc khiến tôi chết lặng…

Tôi chết lặng, nước mắt chảy đầm đìa khi nghe những gì Minh nói… Mọi thứ tối sầm và quay cuồng trước mắt…

Tôi không thuộc dạng xinh đẹp sắc nước hương trời nhưng cũng dễ nhìn, có học, công việc ổn định lại con nhà tử tế nên cũng có nhiều người theo đuổi. Cuối cùng, sau nhiều lựa chọn, suy nghĩ, tôi đã chọn yêu Minh, một người đàn ông thành đạt, ga lăng và có vẻ chân thành.

Thời gian yêu đương, Minh cực kỳ tốt bụng, chu đáo với tôi, thú thật yêu anh, tôi cảm giác mình như công chúa, muốn gì được nấy, anh cưng tôitrứngmỏng.

Mà rất kỳ lạ, Minh không bao giờ đòi hỏi tôi chuyện ấy, dù tôi biết, chuyệnquan hệ trước hôn nhânbây giờ rất hiển nhiên, mà anh phong độ, khỏe mạnh thế kia, có lẽ nào lại không có nhu cầu gì, nhất là chúng tôi thường xuyên có cơ hội ở gần nhau.

 

tan-hon.01

Yêu nhau mấy năm trời, lúc nào anh cũng chỉ dừng lại ở nắm tay, ôm hôn, cũng chưa bao giờ động chạm hay làm gì quá đáng. Thú thật, cũng vì lý do này, tôi kính trọng anh hơn, yêu anh hơn nhưng cũng thấy nhiều nghi ngờ lắm.

4 năm yêu đương, gia đình giục cưới. Tôi cũng chặc lưỡi gật đầu, dù sao tôi 27, cũng nên ổn định gia đình.

Thế nhưng ngay đêm tân hôn, tôi gần như phát điên khi nghe anh thú nhận sự thật động trời.

Tôi đã chuẩn bị rất kỹ càng cho đêm thiêng liêng đó, xức một chút nước hoa, mặc một chiếc váy ngủ gợi cảm, trong lòng run rẩy và hạnh phúc…

Thế nhưng khi tắm xong, chồng vật ra kêu mệt và buồn ngủ. Tôi còn đỏ mặt thẹn thùng nhưng anh chẳng thèm ngó qua một cái mà quay lưng ngủ, anh bảo cho anh ngủ một lát, anh mệt và say quá. Tôi hờn đến chảy nước mắt nhưng chẳng nhẽ chủ động ép anh nên đành chịu.

1 tiếng rồi 2 tiếng trôi qua, lúc này đã gần 12 giờ đêm, chồng vẫn ngủ ngon lành. Tôi ấm ức không chịu được nên lôi anh dậy. Vừa khóc tôi vừa trách chồng, anh vừa cưới đã chán ghét em rồi à. Anh thanh minh bảo không phải thế, chắc nhìn tôi tôi nghiệp, anh kéo tôi, ôm tôi vào lòng, nhưng thật sự, tôi không cảm nhận được một chút nào ham muốn yêu đương từ anh cả.

 

tan-hon

Tôi chủ động, ôm hôn anh, chủ động đưa anh vào cuộc, nhưng thật bất ngờ, đang lúc tôi hăng say nhất thì anh đẩy tôi ra, ôm mặt khóc rưng rức. Tôi ngỡ ngàng, hụt hẫng, cuối cùng anh thú nhận với tôi, anh là gay. Anh yêu và kết hôn với tôi thực sự chỉ với mục đích cố sinh con nối dỗi, che mắt gia đình, nhưng đến thời điểm này anh mới biết, anh không thể giấu diếm thêm được nữa, anh không thể lừa tôi, cũng không thể lừa mình…

Tôi rã rời chân tay khi nghe anh nói. Trời ơi, tôi phải làm sao đây, sao tôi lại rơi vào hoàn cảnh tồi tệ này… Hóa ra, mấy năm nay anh gìn giữ cho tôi chẳng phải vì anh yêu đương gì tôi cả, mà chỉ vì anh là gay. Vậy tại sao anh lại để mọi chuyện nên cơ sự này cơ chứ…???? Tôi phải làm sao bây giờ đây, chẳng nhẽ vừa cưới đã ly hôn, nhưng tôi làm sao có thể sống được với người chồng gay cả đời được, tôi nên làm gì đây?

 

Loading...
loading...